Vừa mới ra khỏi cửa, gió lạnh cuốn theo những bông tuyết đánh vào mặt nàng. Thị nữ vội đè ô thấp xuống mới chắn được chút ít.
Vân Kiều quấn áo choàng thật dày, trong ngực còn ôm bếp lò nhưng vẫn thấy lạnh thấu xương.
Thời tiết thế này, ngay cả An Khánh Cung ở bên kia đã báo miễn thỉnh an từ sáng sớm. Không biết Bùi Thừa Tư nghĩ thế nào lại triệu nàng qua vào lúc này.
Lúc trước hai người cãi cọ mất hoà khí, sau không tới lui nữa. Chẳng lẽ Bùi Thừa Tư đột nhiên nổi hứng, vô duyên vô cớ muốn lăn lộn với nàng?
Cả đoạn người Vân Kiều chìm trong suy nghĩ, đến khi tới Tử Thần Điện, thị nữ đỡ nàng xuống kiệu, tiếp đó phủi tuyết trên áo choàng của nàng.
Nội thị hầu hạ bên ngoài điện nhìn thấy nàng đến lập tức đi vào trong thông truyền.
Nếu là lúc trước, nội thị chỉ cần thông truyền một tiếng rồi cung kính thỉnh nàng vào cửa, nhưng giờ đây, vẻ mặt nội thị thận trọng, bẩm báo: “Thánh Thượng còn đang nghị sự ở bên trong, xin nương nương đợi một lát!”
Một mực triệu nàng đến đây nhưng lại để bên ngoài đợi, nếu là nói trùng hợp, sợ là chẳng có mấy ai tin đâu.
Thấy bộ dạng của nội thị lo lắng đề phòng, Vân Kiều không nói thêm gì, chỉ cong khoé môi đáp: “Được!”
Nàng cũng lười hỏi đến Bùi Thừa Tư đang nghị sự với ai, nàng nắm chặt áo choàng cắn răng đợi.
Lúc trước bôn ba bên ngoài, Vân Kiều luôn cảm nhận bản thân mình cực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924953/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.