Vân Kiều biết, một khi nói ra những lời này nhất định Bùi Thừa Tư sẽ không vui nhưng nàng vẫn không quan tâm.
Song, phản ứng của hắn dữ dội hơn những gì nàng nghĩ.
Hắn im lặng một lúc, cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa sâu xa của lời này, hắn càng siết chặt tay nàng, sức lực cực kỳ lớn.
Vân Kiều chịu đau khẽ kêu lên, nàng giãy giụa nhưng không thể thoát được, ngược lại còn bị Bùi Thừa Tư đè trên giường.
Hai tay bị đan lại đè trên gối, xương cổ tay chồng lên nhau khiến nàng đau đớn.
Vân Kiều giương mắt nhìn Bùi Thừa Tư thì phát hiện đáy mắt hắn ửng hồng, tựa như con rồng bị chạm trúng vảy ngược, không còn bình tĩnh như ngày thường nữa.
Nàng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ như thế này của hắn.
“Là do trẫm quá dung túng nàng,” Bùi Thừa Tư gằn từng chữ: “Cho nên nàng mới nói năng không lựa lời như vậy!”
Đây là lần đầu tiên hắn xưng “trẫm” trước mặt nàng.
Vân Kiều yên lặng nhìn hắn, vành mắt đỏ lên, đôi mắt hạnh đào hoa ngấn nước, chực khóc.
Phản chiếu qua đôi mắt nàng, Bùi Thừa Tư nhìn thấy bộ dạng của chính mình hiện tại, hắn giật mình dời tầm mắt nhưng vẫn không buông tay.
Hắn áp chế Vân Kiều, lực tay không kiểm soát được xé rách tơ lụa trên người nàng.
“A Kiều, hiện tại đã khác xưa,” Bùi Thừa Tư cúi người, phủ lên thân thể mỏng manh của nàng, giọng điệu chân thật: “Đừng sống như trước nữa!”
Từ ngày hắn tiếp nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924954/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.