Đây là buổi ăn trưa vô cùng yên tĩnh. Tuy Vân Kiều đồng ý ở lại nhưng nàng đã hạ quyết không nói lời nào.
Nàng dứt khoát thực hiện đúng quy tắc “ăn không nói, ngủ không nói”.
Bùi Thừa Tư tự nhận bản thân đã nhượng bộ, đưa bậc thang xuống, song, nhìn thấy nàng cố chấp như vậy, cuối cùng hắn cũng không còn kiên nhẫn.
Hai người ăn xong bữa cơm mà chẳng ai thấy thoải mái cả, cuối cùng họ tách ra.
Sau khi buông đũa, Vân Kiều đứng dậy hành lễ theo quy củ, nàng thấy Bùi Thừa Tư không thèm nhìn mình, nàng cứ vậy dẫn Thanh Đại rời đi.
Sau giờ Ngọ, tuyết rơi ít hơn nhưng không khí bên ngoài vẫn lạnh thấu xương như vậy.
Đến khi trở về Thanh Hoà Cung, Lật Cô đã chuẩn bị canh gừng, nàng dặn Vân Kiều: “Ta biết ngươi không thích thứ này, nhưng nên uống một ít cho ấm!”
Lật Cô ở bên cạnh nhìn chằm chằm, Vân Kiều không thể qua loa chỉ đành nín thở uống hơn nửa chén, sau đó cho người gọi Thiên Thiên đến.
Trái tim thiếu nữ mỏng manh, Vân Kiều đuổi hết người trong phòng ra ngoài, rồi khéo léo tìm từ ngữ, uyển chuyển nhắc đến chuyện của Ngu Kỳ.
Quả nhiên, khi Thiên Thiên nghe xong, mặt mũi trắng bệch, sau đó nghiêng đầu đi lau nước mắt.
Vốn tưởng rằng tâm đầu ý hợp, nào ngờ người trong lòng đã có gia thất, còn muốn biến mình thành phần thưởng để đưa về làm thiếp.
Chuyện như vậy chẳng mấy ai chấp nhận cả.
Vân Kiều thở dài: “Ta nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924952/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.