Sau khi trình lệnh bài của Thanh Hoà Cung, xe ngựa thuận lợi qua cửa cung.
Vân Kiều ghé vào cửa sổ, nhẹ đẩy tấm rèm vải, nhìn bức tường cung cấm uy nghiêm tráng lệ dần lùi ra xa, nàng nhẹ thở ra.
Vân Kiều cởi bỏ hoa phục, trâm cài, mặc lên người y phục vải bố tầm thường, tuỳ tiện vấn mái tóc lên, thậm chí cũng chẳng hề trang điểm, mang một gương mặt mộc mạc ra cửa.
Vẻ mặt ung dung thoải mái, không cần phải làm bộ đoan trang hiền thục như khi ở trong cung, dù có muốn cười thì cũng phải cười đúng chuẩn mực.
Lật Cô nhìn khuôn mặt tươi tắn của Vân Kiều, nàng cảm thấy dáng vẻ này của nàng thật sự rất thoải mái.
Vốn dĩ, Vân Kiều muốn đến gặp Nguyên Anh để ôn chuyện, đi dạo. Nhưng thật không may, sau khi đến Nguyên gia, nàng mới biết Nguyên Anh đi cùng với mẫu thân đến nhà ngoại.
Cho nên, không tiện ở lại quấy rầy.
Vân Kiều để lại lễ vật, rồi phân phó xa phu ra ngoại thành, đưa Lật Cô đến bái tế nữ nhi.
“Ngươi không ở lại trong Kinh để đi dạo sao?” Lật Cô ngạc nhiên hỏi.
Nàng chuẩn bị trái cây là để Vân Kiều đưa đến Nguyên gia làm quà. Sau đó, tự mình ra ngoại thành để bái tế, không ngờ Vân Kiều lại đi cùng mình.
“Anh Anh không có ở đây, một mình ta đi dạo cũng chẳng vui vẻ gì,” Vân Kiều quay đầu nhìn người đến người đi ngoài cửa sổ, cười nói: “Cứ xem như ta ra ngoại thành để đạp thanh!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924685/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.