Trước mặt Bùi Thừa Tư, Vân Kiều đồng ý không chút do dự, nhưng sau khi ra khỏi cửa, nàng không có ý định sẽ làm.
Nàng và Bùi Thừa Tư lúc bắt đầu là chuyện gì cũng nói cho nhau nghe, hiện giờ biến thành “bằng mặt không bằng lòng”.
Vân Kiều không biết từ khi nào Bùi Thừa Tư lại thích làm người mai mối, nhưng nàng không đam mê chuyện này.
Căn bản, Phó Dư không cần nàng quản, hắn đến từng tuổi này, chuyện gì cũng đã từng nếm trải, chẳng lẽ lại không biết được bản thân thích cô nương nhà ai sao?
Cần gì người khác phải can thiệp?
Nếu hắn không tìm thấy người mình thích, chẳng lẽ ép buộc hắn cưới một khuê tú thế gia sao?
Những lời này không thể nói trước mặt Bùi Thừa Tư, nhưng sau khi về Thanh Hoà Cung, Vân Kiều nói chuyện với Thiên Thiên, nàng không khỏi nghi ngờ.
“Đương nhiên, Vân tỷ nói không sai,” Thiên Thiên bệnh nặng mới khỏi, tinh thần vẫn còn rã rời, sắc mặt tái nhợt: “Nhưng điều đó đối với quan lại mà nói thì không hẳn là thế!”
Có quá nhiều yếu tố để cân nhắc trong hôn nhân các đại tộc thế gia, lưỡng tình tương duyệt không phải là điều duy nhất, thậm chí nó còn để cân nhắc sau.
Vân Kiều cười tự giễu: “Cũng đúng, suy nghĩ của hắn vốn đã giống những người đó!”
Ở trong Kinh Thành này, nàng mới là dị loài.
Tuy trong lòng không muốn, nhưng nàng đã đồng ý rồi thì phải giữ thể diện thôi.
Vân Kiều tìm cơ hội triệu Phó Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924947/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.