Thân thể Vân Kiều rã rời, giọng nói nhẹ tựa lông chim, nhưng đủ để khiến tất cả mọi người ở trong phòng bất động.
Thiên Thiên suýt chút nữa đánh rơi tách trà, bọn ma ma, nha hoàn liếc nhìn nhau, đồng tử Bùi Thừa Tư co rút lại, khiếp sợ nhìn nàng.
Bùi Thừa Tư nhìn Vân Kiều, hắn phát hiện trên má nàng có vết trầy, vậy mà vừa rồi hắn không hề phát hiện ra.
Cảm giác áy náy dâng lên, những bất mãn vừa rồi lập tức tan thành mây khói.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Bàn tay của Bùi Thừa Tư siết chặt mép bàn: “Không phải nàng đi tìm Nguyên Anh sao? Ở Kinh Thành này, ai dám động thủ với nàng?”
Vân Kiều nâng tay, đuổi hết cung nhân trong điện ra ngoài, sau đó từ từ ngồi xuống. Nàng nhận tách trà ngon do Thiên Thiên pha, nhấp một ngụm thấm cổ họng, sau đó mới khó khăn kể về chuyện ban ngày.
Nhớ lại chuyện kinh động hồn phách vừa rồi, vẫn khiến nàng hít thở khó khăn.
Dường như mùi máu tanh vẫn còn quanh quẩn trên chóp mũi.
“Nếu không phải Trần Thái Phó ra tay cứu, e là không chỉ Lật Cô xảy ra chuyện, ngay cả ta cũng chưa chắc có thể trở về…” Vân Kiều nhắm mắt.
Nàng phải nhanh chóng hồi cung trước khi cổng cung đóng lại, không tiện mang theo Lật Cô đang trọng thương về cung, chỉ đành phó thác cho Trần gia chăm sóc thay.
Khi xảy ra chuyện, Lật Cô bảo vệ nàng chặt chẽ dưới thân, một mình hứng chịu mấy mũi tên. Tuy Trần Cảnh nói không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924683/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.