Sinh lão bệnh tử, phần lớn nằm ngoài tầm kiểm soát của con người.
Vân Kiều đã hiểu rõ đạo lý này từ lâu, nhưng hôm nay, khi nhìn thấy thân thể ngày càng sa sút của Lật Cô, nàng giống như bị tra tấn.
Nàng nghĩ, nếu lúc trước nàng không xuất cung, hoặc là khi xuất cung mang theo nhiều người hơn… Có lẽ sẽ không xảy ra chuyện này.
Nhưng hiện tại, có nói gì thì cũng đã muộn.
Các thái y đã thử bằng mọi giá cũng chỉ có thể giúp Lật Cô sống thêm vài ngày.
Ngày hôm đó, sau giờ Ngọ, Lật Cô hôn mê lâu rốt cuộc cũng tỉnh dậy, Vân Kiều sững sờ ngồi bên cửa sổ cảm giác được, lập tức bước đến.
Lật Cô mỉm cười nhìn nàng, vẻ mặt dịu dàng và bình thản, giống như cái nhìn yêu thương của trưởng bối. Vân Kiều cảm thấy đáy mắt chua xót, đưa tay đè đuôi mắt để kiềm chế.
“Cảnh xuân thật đẹp…” Lật Cô cảm thán, nàng dùng sức nắm lấy tay Vân Kiều: “A Kiều, ngươi đã làm rất nhiều chuyện cho ta rồi, nhưng có một số chuyện, không thể cưỡng cầu!”
Thân phận chênh lệch quá nhiều, cho dù con kiến có thịt nát xương tan thì cũng không thể tổn hại được đến sài lang.
Vào cung lâu như vậy, Lật Cô sớm đã hiểu rõ con người Bùi Thừa Tư, cũng rất rõ thế thực của Bình Hầu, chỉ cần hắn ta không mưu phản thì sẽ không có chuyện gì lớn cả.
Nàng có thể vì báo thù không tiếc thân mình, nhưng nàng không muốn Vân Kiều bị liên lụy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924681/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.