Vân Kiều không ngờ Bùi Thừa Tư sẽ qua đây.
Đã lâu rồi hắn chưa từng đặt chân đến Thanh Hoà Cung, Ngu Nhiễm vừa tiến cung, ban ngày lại bị nàng bắt nạt, nghĩ đi nghĩ lại, lúc này hắn nên ở Tê Hà điện ân cần thăm hỏi mới đúng.
Khi nghe được tiếng động bên ngoài điện, Vân Kiều đã biết chuyện này không thể giấu được nữa. Sau khi ý thức được, nàng lập tức chỉ chỗ cho Hoài Ngọc, bảo hắn trốn đi.
Tránh bị liên luỵ.
Sau khi Bùi Thừa Tư nhìn thấy tình cảnh trong phòng, tinh thần hoảng loạn, không có tâm trí để quan sát.
Hắn lấy lại tinh thần, đầu tiên hắn xoay người hạ lệnh truyền thái y, sau đó đóng chặt cửa lại, hắn không dám tin, hỏi: “Nàng đang làm cái gì vậy?”
Câu này là chất vấn nàng, nhưng trong âm giọng lại run rẩy cực độ, không có chút uy nghiêm nào, lại còn lộ ra vẻ hoảng sợ.
Từ khi Bùi Thừa Tư ngồi lên Đế vị, hắn vẫn luôn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng. Chưa khi nào Vân Kiều nhìn thấy bộ dạng thất thố của hắn, giờ đây nàng cảm thấy có chút buồn cười.
Nghĩ là làm, khoé miệng nàng cong lên đầy vẻ châm chọc.
Dường như, Bùi Thừa Tư bị nụ cười của nàng làm cho loá mắt, nhất thời không thể khống chế âm giọng, hắn khàn giọng nói: “Nàng điên rồi!”
Vân Kiều mấp máy môi, hơi thở mỏng manh: “Có lẽ vậy!”
Nàng cảm thấy bản thân mình có chút điên rồ, nhưng đồng thời, lại tỉnh táo nhất từ trước tới giờ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924675/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.