Niên ma ma dặn phòng bếp làm những món nàng thích nhất, bày ra đầy bàn, Vân Kiều vẫn thể ăn nổi.
Đặc biệt, khi thấy chén canh gà, Vân Kiều suýt nữa không kiềm được, muốn nôn ra ngoài.
Nàng siết chặt đôi đũa, cố kìm nén để không bị lộ, lệnh cung nữ mang chén canh gà xuống.
Tuy, thái y chưa chẩn trị, nhưng Vân Kiều đoán chắc bảy, tám phần về việc mình mang thai. Nếu cứ để tiếp tục, không bao lâu nữa những người bên cạnh nàng sẽ nhìn ra được.
Đến lúc đó, sẽ không có bất kỳ ai cho phép nàng bỏ đứa bé này.
Đang lúc cân nhắc nên làm thế nào mới tốt, đột nhiên, cung nữ đến thông truyền, nói có một nội thị cầm ngọc bội của nàng đến xin cầu kiến.
Vân Kiều thoáng giật mình, nàng không ngờ nội thị kia thật sự làm được việc. Nàng cắn môi, yên lặng một lát, sau đó nhẹ giọng nói: “Cho hắn vào đây!”
Cung nữ lĩnh mệnh, không bao lâu, đã đưa người đến.
Nội thị kia bình tĩnh bước qua bậc cửa, đôi mắt rũ xuống, ánh hoàng hôn mờ nhạt chiếu lên sườn mặt hắn, phát hoạ ra hình dáng tinh xảo như điêu khắc.
Vân Kiều nhìn ngẩn ngơ, cho đến khi hắn quỳ xuống hành lễ, lúc này nàng giống như tỉnh mộng, vội dời mắt.
Tướng mạo của nội thị này thật sự có vài phần giống Yến Đình, nhưng không đến mức như song sinh, ngược lại, cái khí chất kiềm chế, nhẫn nhịn kia mới thật sự giống như đúc.
Có lẽ vì nàng vẫn còn tâm niệm chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924678/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.