Ánh nến của Tê Hà Điện cháy đến tận đêm khuya, Bùi Thừa Tư vẫn chưa quay về.
Ngu Nhiễm chờ đợi trong thấp thỏm lo âu, xin Lương ma ma len lén sang bên ấy nhìn xem.
Nhưng Thanh Hoà Cung giống như bị hạ lệnh nghiêm cấm, tin tức đều kín kẽ, ngay cả Lương ma ma cũng không thể hỏi ra được chút tin tức nào, chứ đừng nói là gặp được Bùi Thừa Tư.
Nhìn khung cảnh kia trông giống như trận địa sẵn sàng đón địch, Lương ma ma đã biết bên trong nhất định đã xảy ra chuyện lớn. Nhưng bà không nhiều lời, chỉ khuyên nhủ: “Thân thể quan trọng, nương nương nên nghỉ ngơi sớm đi!”
Vì chủ cũ, bà vẫn luôn ghi nhớ ân tình của Ngu gia, bên cạnh đó, lại có thêm long tự, cho nên có một số việc bà đều mở một mắt nhắm một mắt cho qua.
Nhưng bà cũng sẽ biết chừng mực, nếu không phải trường hợp bất đắc dĩ, bà sẽ không để Bùi Thừa Tư phải gặp rủi ro.
“Ma ma, ta cảm thấy lo…” Hàng mày của Ngu Nhiễm nhíu lại, muốn nói rồi lại thôi.
Vốn dĩ, Bùi Thừa Tư đã đến Tê Hà Điện rồi, lại bị Hoàng Hậu đoạt đi mất, nếu để người khác biết được, nói không chừng họ sẽ cười sau lưng nàng mất.
Chỉ tưởng tượng thôi đã cảm thấy khó chịu lắm rồi.
Lương ma ma biết nàng lo lắng, cho nên khuyên nhủ thêm: “Nương nương, thời gian ở trong cung sau này vẫn còn dài, không cần tranh giành nhất thời!”
“Nếu để bị động thai khí, làm ảnh hưởng hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924673/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.