Bên ngoài, những hạt tuyết nhỏ rơi không ngớt, Phó Dư chạy đến đây, không chỉ trên đầu, trên áo dính tuyết trắng, mà ngay cả hàng lông mi dài cũng thấp thoáng vụn tuyết nhỏ.
Cả người hắn mang đầy gió tuyết, nhưng trong mắt lại tràn ngập ý cười, mặt mày hứng khởi.
Dưới ngọn đèn dầu, đôi mắt lẫn trong bóng đêm kia sáng lạ thường.
Vân Kiều không ngờ hắn sẽ đến đây, nàng ngơ ngẩn nhìn chằm chằm Phó Dư một hồi, cho đến khi hắn mở miệng, lúc này nàng mới giật mình mời hắn vào phòng.
Trên người Phó Dư tràn đặc hàn khí, bông tuyết gặp nơi nóng ẩm tan thành nước thấm ướt cả tóc, nhưng hắn lại không thèm quan tâm.
Vân Kiều nhìn hắn như vậy còn thấy lạnh thay, nàng tìm quần áo, khăn lau đưa cho hắn, rồi vội vàng rót hai chén trà ấm, nói: “Sao đột nhiên ngươi lại đến đây vào giờ này…”
Đang nói được một nửa, bỗng, Vân Kiều ý thức được có gì đó không đúng, nàng hỏi lại: “Ngươi biết ta ở đây từ khi nào?”
“Đương nhiên là lúc ở Tiêu cục hôm đó!” Phó Dư bày ra dáng vẻ tất nhiên, hắn thấy Vân Kiều kinh ngạc quá đỗi, bèn cười hỏi: “Không phải ngươi cho rằng khi đó ta không thể nhận ra ngươi đó chứ?”
Vân Kiều bị hắn nói trúng tim đen, nhất thời không biết trả lời thế nào.
“Sao ta có thể không nhận ra ngươi được?” Phó Dư cười cho qua, lúc sau hắn nói: “Tuy nói Nhạc nhị ca là người có thể tin tưởng, nhưng ngươi vẫn nên cẩn thận một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924631/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.