Những ngày cuối năm đang đến gần, những việc cần làm cũng nhiều hơn.
Từ sau khi Vân Kiều ra đi, lục cung trở nên vô chủ.
Thái hậu một lòng hướng phật, không có kiên nhẫn tiếp nhận những công việc vặt vãnh đó, nên giao cho Hiền phi quản lý.
Trước đây, khi tiên hoàng hậu còn tại thế, Hiền phi nhận thấy tình hình không ổn, chỉ bo bo giữ mình, chưa từng có suy nghĩ sẽ tranh sủng, mặc kệ hai người Ngu, Triệu ai làm “chim đầu đàn” cũng được.
Vốn tưởng cho dù gió đông áp gió tây, hay là gió tây lấn gió đông thì cũng là chuyện của mấy người bọn họ. Dù thế nào cũng không thể ngờ được, “trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi”, quyền lớn ở Lục cung vô tình rơi vào tay mình.
Ban đầu, Hiền phi cũng từng mừng thầm, nàng mượn cung vụ làm cớ đến gặp Bùi Thưa Tư, từ từ bồi dưỡng tình cảm.
Nhưng Bùi Thừa Tư lại không hề cho nàng tận dụng cơ hội.
Hắn không thèm để chuyện hậu cung vào mắt, càng không quan tâm đến, cho dù xử lý xong chính vụ rồi, hắn thà đến Thanh Hoà Cung trống rỗng, thẫn thờ ở đó chứ quyết không cho người khác một nửa cơ hội.
Tuy tiên hoàng hậu không còn, nhưng trái tim Thánh Thượng vẫn treo trên người nàng, nhất thời không thể thay đổi.
Sau khi hiểu thông, Hiền phi tạm thời thu tâm mình lại, từ từ mưu tính sau.
Nhưng An tần lại ngồi không yên, nàng nghe người bên cạnh xui khiến, bạo gan học theo cách ăn mặc của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924633/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.