Sau khi tiễn Phó Dư, Vân Kiều ở lại Doãn Thành ăn tết, nhưng lúc trước Nhạc Nhân nhiệt tình giữ lại, nên nàng lại phải ở thêm vài ngày nữa.
Nhưng dù sao thì cũng nên rời đi.
Tuy nói Nhạc gia cực kỳ hiếu khách, nhưng suy cho cùng thì đây cũng không phải là nhà của nàng.
Chờ đến tiết Thượng Nguyên, Vân Kiều xem xong lễ hội hoa đăng của Doãn Thành, nàng bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn bị khởi hành đến Trấn Phù Dung.
Lúc trước Nhạc Nhân trốn nhà đi một thời gian, giờ đây được huynh trưởng khuyên răn, và đã thoả thuận được với cha mẹ. Họ không ép nàng đính hôn nữa, nàng cứ yên ổn ở nhà.
Bởi vậy, nàng không thể đi cùng Vân Kiều trở về.
Nàng sớm chiều đã ở bên cạnh Vân Kiều, giờ chia ly, trong lòng cảm thấy lưu luyến không rời, thậm chí còn có chút không đành lòng.
Mấy năm nay, Vân Kiều đã quen với chuyện này, nhưng cũng có chút chua xót, song, nàng hiểu rõ đạo lý “trên đời này có bữa tiệc nào là không tàn đâu” hơn ai hết.
Phu thê kết tóc với nhau còn không thể đi với nhau lâu dài, thì nói gì đến người khác?
Vì vậy, nàng nên rời đi một mình, nhưng vẫn trấn an Nhạc Nhân.
Khi đến đây, nàng có huynh muội Nhạc gia làm bạn đồng hành, dọc đường có Nhạc Nhân bầu bạn, còn được nghe Nhạc Mông kể về chuyện của Phó Dư khi còn ở Tây Cảnh, không hề nhàm chán.
Nhưng đến lúc đi về, phong cảnh bên ngoài xe nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924627/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.