Thời tiết này, hoa quế ở trấn đã nở rộ, đứng dưới tán cây một hồi, quần áo cũng sẽ dính mùi hương nhàn nhạt của hoa.
Lúc này, Vân Kiều không hề mang khăn che mặt, nàng vừa mới xuống thuyền, từ biệt Hoài Ngọc, đã bị người ở bến đò nhận ra.
“Vân chưởng quầy, lâu rồi không gặp, ngươi phát tài ở nơi nào rồi?”
Đây là quản đốc phụ trách bến đò, lúc trước làm ăn nàng từng có giao thiệp với hắn.
Vân Kiều dừng chân, hàn huyện vài câu với hắn, rồi sau đó đi về phía sạp mì Dương Xuân gần đó.
Phu thê chủ quán tuổi đã cao, tay chân không được nhanh nhẹn như lúc trẻ, ánh mắt cũng không tốt nhưng vẫn còn nhận ra nàng.
“Vân nha đầu đã về rồi à,” bà bà thêm cho nàng vài miếng thịt, giọng ân cần hỏi han: “Sao lại gầy nhiều đến vậy? Phải tẩm bổ nhiều hơn mới được…”
Quán mì này mở gần bến đò đã vài chục năm rồi, từ khi Vân Kiều bắt đầu đến đây làm ăn, thỉnh thoảng có đến ăn, sau khi nhập kinh thì không còn cơ hội nữa.
Trước đây, khi đưa Nguyên Anh về quê, nàng có ghé đến nhưng chỉ lén lút không dám lộ mặt.
Hiện giờ, nghe những lời dặn dò quen thuộc, Vân Kiều cảm thấy khóe mắt cay cay, lặng lẽ đè đuôi mắt kìm nén xúc động, cười nói: “Đa tạ bà bà!”
Vân Kiều lớn lên ở thị trấn này, chuyện làm ăn lúc trước rất tốt, quen biết rất nhiều người, dọc đường về nhà được hỏi thăm không ít.
Năm đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924604/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.