Trường An là nơi phồn hoa bậc nhất thiên hạ.
Kỳ trân dị bảo khắp bốn phương đều tập trung ở đây. Ngước mắt lên là các biển hiệu của toà lâu, rèm châu của các hộ gia đình. Ngựa xe tấp nập trên đường, tơ lụa toả hương thoang thoảng, đâu đó có thể nghe được tiếng đàn sáo từ quán rượu truyền ra.
Quả nhiên là dáng vẻ của một triều đại thái bình và hưng thịnh.
“Hoá ra kinh thành là thế này,” nàng dắt dây cương của con ngựa màu đỏ mình yêu thích, ngó đông ngó tây, chốc chốc lại bị cửa hàng bên đường thu hút, đưa mắt nhìn sang. Qua một lúc lâu, mới đuổi theo kịp Nguyên Anh đằng trước, nàng thắc mắc: “Nguyên di, người nói xem, vì sao mẹ của con lại không muốn quay về đây?”
Từ nhỏ, Nhạn Thư sinh ra ở Tây Cảnh, nàng chỉ nghe Trường An phồn thịnh từ miệng người khác.
Đôi lúc, mẫu thân sẽ lấy danh nghĩa đi buôn bán, đưa nàng đi ngao du sơn thuỷ, nhưng mỗi lần đều tránh né không đến Trường An.
Lúc nhỏ, cha mẹ không yên tâm để nàng xa nhà một mình, cho đến đầu năm nay, nàng đã qua cập kê, cuối cùng mới có được sự cho phép của hai người. Nàng đi theo đoàn thương nhân quen biết của cha mẹ, đi vào kinh thành để thu thập kiến thức.
Nguyên Anh nhận được thư của Vân Kiều, sau đó tự mình đến cổng thành đón Nhạn Thư, Nguyên Anh dẫn nàng vào thành đi đến nhà mình.
Đối mặt với ánh mắt đầy nghi hoặc của Nhạn Thư, Nguyên Anh thản nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924601/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.