- -Mi như gà mắc đẻ vậy.. Ngồi xuống đi..
Hà kéo tay tôi xuống ghế, ba mẹ Tuấn cũng lo lắng không kém, bà sốt sắng, chốc chốc lại đi tới cánh cửa nhìn vào trong xem thế nào.
Khi y tá mở cửa, đẩy Tuấn ra, chúng tôi chạy nhanh lại, tôi vọt miệng hỏi:
- - Bác sĩ..anh ấy..?
Bác sĩ gật đầu:
- - Rất tốt.. Giờ đẩy bệnh nhân qua phòng hồi sức đi..
Lạy trời, tốt quá rồi.
Theo chân đến khoa hồi sức, Tuấn được cho nằm nghỉ ngơi, mắt anh vẫn băng lại, bác sĩ nói vài ngày nữa mới được tháo.
Cái Hà ở một lúc nữa thì về, vì còn có việc gì đó. Trước khi đi nó chúc mừng chúng tôi một lần nữa:
- -. Chúc mừng mi, gương vỡ lại lành. Ta nói rồi, Tuấn hắn thương mi dữ lắm, không có chuyện mà hắn bỏ rơi mi đâu.. Giờ coi như hiểu hết rồi, mừng cho mi lắm, không uổng công mi Một lòng một dạ,, khi nào cưới ta bay vào làm phù dâu..
- - Cưới hỏi gì nữa.. Mày kìa, sắp già rồi đó..
- - Ta chưa đâu, thôi ta về.. Mi vào với hắn đi.
- - Ừm, cảm ơn mày nhé Hà..
Nó gật nhẹ đầu rồi quay người đi, tôi cũng vào lại phòng.
Hai ngày sau Tuấn được tháo băng, tôi hồi hộp nhìn từng lớp băng được tháo, đến lớp cuối cùng, đôi mắt Tuấn từ từ lộ ra,luồng ánh sáng sau hơn một năm tăm tối chiếu vào mắt anh, nhất thời anh nheo lại, phải mấy đợt như vậy Tuấn mới tiếp nhận, quen thuộc được.
Tuấn dáo dác nhìn một lượt, nhìn bác sĩ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-thoi-hien-dai/1477958/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.