- - Thì cậu Hùng cũng bên con lúc khó khăn vậy.
- - khác chứ mẹ, Hùng xuất hiện khi con đang chênh vênh giữa cuộc đời, nếu yếu lòng con đã ngã vào vòng tay anh ta, nhưng cũng may có Bi, con nghĩ cho thằng bé trước, không máu mủ chắc gì người ta đã thương con mình hả mẹ..
- - Ừ, con muốn làm sao thì làm.. Trông thằng bé đi, mẹ đi nấu cơm chiều, ăn sớm rồi đi.
- - Dạ..
Tôi đặt Bi lên chiếc ghế, hỏi nó:
- - Bi có muốn gặp ba không?
Bi bập bẹ:
- - Ba.. Ba..
- - Ừ, đúng rồi, ba, ba Tuấn, con nói theo mẹ nhé, ba Tuấn..
- -Ba Tứn…
- - Tuấn.. Tuấn..
- - Tứn.. Tứn..
Tôi hôn nhẹ lên trán Bi:
- - Ừ thì Tứn.. Bi ngoan mẹ cho Bi gặp ba nha..
Thằng bé gật đầu, có lẽ trong đầu nó vẫn chưa biết ba là gì, khái niệm về tình yêu thương vẫn chỉ là số không tròn trĩnh.
Mới hơn 4 giờ mà Hùng đã xuống tới, trong bộ vets, dưới nắng chiều, nụ cười anh ta thật đẹp.
Hùng bế Bi, đưa nó hộp quà có con robot, nó khoái chí, cười giòn tan thích thú..
Tôi liên hệ với bên khách hàng để đưa khách đi khám, họ hẹn sáng ngày mai mới đi được vì bận việc.
- - Để tôi đem kem đi kiểm nghiệm, em dẫn khách đi khám rồi cho tôi hay..
- - Ừm, lại phiền anh rồi.
- - Tôi thích được em phiền.. Cả đời tôi cũng chịu..
Tôi lảng tránh cái ánh nhìn của Hùng như muốn xuyên thủng tôi.
- - Hùng, thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-thoi-hien-dai/1477957/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.