Tôi chạy nhanh về nhà, thay đồ đạc rồi lấy ít tiền, ra đường bắt một chiếc taxi đi vội vã, tới bệnh viện, tôi chạy vào tìm kiếm thì thấy ở hàng ghế chờ, mẹ Tuấn khóc như mưa.
Ba Tuấn thấy tôi liền gọi:
- - Hiền, ở đây nè con.
Ba Tuấn gầy hơn, ông không khóc như bà, nhưng đôi mắt đã đỏ hoe từ lúc nào.
- - Ba, anh Tuấn sao rồi?
- - Còn ở trong…( chỉ cửa cấp cứu)
Mẹ Tuấn khóc lóc mà nói:
- - Con ơi là con, con mà có gì chắc mẹ chết theo quá Tuấn ơi. Huhu..
Ba Tuấn:
- - Bà cứ nói gỡ.
Mẹ Tuấn:
- - Chứ mấy tiếng rồi còn gì.. Huhu, con tôi..
Tôi ngồi chiếc ghế cạnh bà,định an ủi bà vài câu mà sao miệng không thể nói được gì, vì lòng tôi giờ rối hơn tơ, trăm mối lo nghĩ, trăm mối sợ hãi liên tục hiện hữu.
Đến khi bác sĩ mở cửa, cả thảy chúng tôi kéo đến, chạy về chỗ ông.
Tôi nhanh miệng hỏi:
- -- Bác sĩ, anh ấy sao rồi?
Ông ấy với đôi mắt không kém phần mệt mỏi và căng thẳng, đáp lại:
- - Không nói trước điều gì, hiện tại đã cầm máu nhưng khối u trên não ngày càng lan rộng, chúng tôi phải trao đổi thêm mới đưa ra kết luận cuối cùng, à mắt cậu ấy nghiêm trọng như vậy sao không điều trị sớm, để lâu rất nguy hiểm, có thể vĩnh viễn không thấy được nữa, cả nhà nên suy nghĩ kỹ vấn đề này, có gì thắc mắc cứ qua phòng tìm tôi, xin phép..
Bác sĩ bước đi mẹ Tuấn ngã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-thoi-hien-dai/1477956/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.