“Sao cơ ạ?”. Nhi khuôn mặt đầy sự khó hiểu nhìn cậu hai, có thể đó chính là lí do cậu luôn nhìn cô với ánh mắt dò xét. Mấy tháng nay hai người ở cạnh nhau còn chưa một ngày trọn vẹn, vẫn chưa nói hết những suy nghĩ hay thắc mắc gì về đối phương.
“Lạ, lúc nào nhìn cô cũng có vầng trắng rất mờ phản phất bên cạnh. Dù ngày một nhạt nhưng tôi vẫn còn thấy đôi chút”. Ngần chợp cơ hội trả lời trước, cô đưa tay sờ vào không trung ngay cạnh Nhi, đúng như dự đoán. Thứ đó tản ra tách khỏi người Nhi và dần tan biến vào hư không. Ngần nheo mắt và cũng thu lại tay, cô liếc nhìn Hoàng Minh trong lòng đầy hoài nghi về cô em dâu trước mặt. Lai lịch thì đương nhiên Ngần không biết gì về Nhi, nhưng cô có thể khẳng định mệnh Nhi mang vẻ khắc khổ, trải qua phải rất nhiều đại hoạ mới có bình yên. Trước đây cha mẹ cô nói người mang mệnh này vẻ ngoài xinh đẹp gia cảnh khắc khổ, chỉ là cô không ngờ mệnh này thật sự tồn tại y hệt như cha mẹ cô nói.
“Nhưng mà… Nàng không sao chứ?”. Cậu hai xoa lấy vai Nhi, cũng bởi vì cô đột nhiên ngất đi cho nên đường đi đến hai thôn phải mất thêm chút thời gian, trời cũng sáng rồi. Ông bà lớn ở nhà cũng phải phát hiện ra chuyện Nhi bỏ trốn, chỉ là không biết họ sẽ làm ra chuyện gì đáng sợ. Nhi đương nhiên ý thức được chuyện này, dù sao cô cũng là người có liên quan, việc này vô cùng ảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391324/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.