Cô đi xung quanh cây cổ thụ, các nhành cây to cao vút, chẳng hiểu vì sao nhưng nhìn nó áp đảo đến nổi cô không thể nhìn thấy được ngọn. Có thể đây không phải là thế giới mà cô sinh sống, bởi vậy mà kích thước không thật như bên ngoài. Cô liên tục quanh quẩn bên cái cây, chỉ là không tìm thấy Thúy. Nhi quan sát xung quanh cố gắng bình tĩnh, tứ phía sương mù dày đặc. Cô không dám bước ra khỏi vùng an toàn, nơi cô có thể nhìn rõ lẫn kiểm soát được tình hình. Con người thường xuyên sợ hãi trước những gì bản thân không thể biết trước, hay đoán được. Đó hoàn toàn là phản ứng bình thường của tâm lý nhỉ?
Cô đi xung quanh đến gần nửa canh giờ vẫn chỉ nghe thấy giọng nói, Nhi thở dài ngồi xuống áp lưng vào thân cây. Cảm giác cũng không biết nên nói gì, trong lòng trống rỗng chẳng thể suy nghĩ về tương lai dù xa hay gần. Cô luôn tìm thứ gì đó để bám víu cho tương lai, ngoài việc sợ đám sương mù phía xa thì trong lòng cô chẳng còn chút nghĩ suy về bản thân lúc hiện thực. Liệu đây có là cõi vô thần vô quỷ? Không còn sầu lo hay phiền muộn?
Nhi ngồi đó quên cả về cha mẹ, cả gia đình chồng. Cô chỉ còn nhớ về người ông ngoại không biết mặt, về người bạn đã khuất cách đây vài năm. Đúng chỉ là về người đã rời trần phàm. Liệu cảm giác của họ có thanh thản hơn người sống không? Hay là sẽ lặp đi lặp lại nỗi đau trước khi chết? Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391323/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.