Sau cuộc gặp mặt với bà lão, cả ba cũng cụ thể hơn về hành trình phía trước. Ngần lại hỏi được một vị tiều phu cách băng rừng đến ngay thôn Phạm, đường đi thì hiểm trở thế mà lại nhanh hơn gần nửa ngày đi bộ. Tranh thủ lúc trời vừa mới sáng, họ chuẩn bị đầy đủ thứ cần thiết mà tiếp tục. Ấy vậy mà chưa kịp đi khỏi chợ thì lũ “ác” lại tới, còn ai ngoài mấy gã ông bà lớn thuê đi bắt Nhi. Nhìn cái vẻ hung tợn với cặp mắt phán xét là đã đoán được phần nào.
“Có thấy ai như này chưa?”. Một tên hét lên, tay giơ ra bức hoạ của Ngần từ vài năm trước. Trông hắn bặm trợn thân cao gần hai thướt, râu mọc xum xuê sắp che kín nửa mặt, người khoác bộ y phục cũ kĩ còn lộ ra cả đống lông ngực, gã hẳn là tên cầm đầu. Mọi người trong khu chợ la hét thất thanh, mấy gã đi theo đập hết thứ này tới thứ khác hòng đe doạ. Từ trẻ đến già đều than khóc, khung cảnh ấm áp buổi chợ sáng dần già chuyển sang tan hoang. Nhi đương nhiên nhanh chóng phát hiện, cô vội vàng kéo tay Hoàng Minh.
“Nhanh vậy đã đuổi tới”. Cậu hai nói như lường trước được việc.
Ngần giật thót người vội ngoay ngoắt mặt đi, cô đứng phía sau Hoàng Minh không dám nói câu gì. Bức hoạ gã ta cầm chính xác là được vẽ cách đây năm năm, ngay ngày cô bị gạt vào động tối. Vốn tưởng bức hoạ của mình được treo cùng những nhân vật trong dòng dõi, ai ngờ là họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391325/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.