PhươngHồi đã bình thản từ chối việc đóng kịch, Thẩm Hiểu Đường cũng không giữ lại,cuối cùng cô nói với Phương Hồi: “Tớ thấy cậu rất hợp với vai diễn đó, hôm đitìm cậu, tớ cũng không biết chuyện của các cậu”.
PhươngHồi không thể hiện gì trên nét mặt mà chỉ nói: “Hiện giờ cậu biết rồi nên tớkhông thể đóng tiếp được nữa”.
Haingày sau đó, Thẩm Hiểu Đường không nói chuyện gì với Trần Tầm, cô cảm thấy cậulàm không được, thấy rất ấm ức, nhưng dường như lại không biết vịn vào cớ nàođể trút bực. Trong lòng bực bội, cô liền hẹn Vương Thâm Chiêu ra ngoài nóichuyện. Lúc đến nơi, Vương Thâm Chiêu hớt ha hớt hải, đầu ướt sũng mồ hôi, ThẩmHiểu Đường liền cười rồi chỉ vào đồng hồ nói: “Không phải vội đâu, còn 34 giâynữa mới bị coi là muộn, tớ sẽ không gọi thêm món đâu”.
“Xinlỗi nhé, tớ vừa từ văn phòng đoàn đến đây, hội giúp sinh viên vượt khó đã tạođiều kiện cho tớ làm thêm giờ”. Vương Thâm Chiêu hào hứng nói.
“Vậyhả? Thế họ trả cho cậu bao nhiêu?”.
“Mộttháng 120 tệ, bắn vào tài khoản thẻ cơm! Ngoài ra tiền hỗ trợ sinh viên vẫn trảđủ! Hiểu Đường, tớ có thể mời cậu ăn cơm được rồi!”. Ánh mắt Vương Thâm Chiêunhư sáng lên.
“120tệ thôi hả? Đoàn gì mà kẹt xỉ thế, gọi mười hai đĩa thịt hấp là hết!”. ThẩmHiểu Đường bĩu môi nói.
“Ừ,Trần Tầm thích ăn món thịt hấp nhất, hay là gọi cả hắn đi nhé?”.
“Đừnggọi!”. Thẩm Hiểu Đường hậm hực nói: “Mặc kệ cậu ấy đi”.
“Cáccậu vẫn còn giận nhau à?”. Vương Thâm Chiêu nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194311/quyen-8-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.