PhươngHồi biết chuyện Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường sống chung với nhau qua lời kể củaLưu Vân Vi, cô bạn nói đã tận mắt nhìn thấy bọn họ tay trong tay đi vào khu tập thể gần trường và bạn cùngphòng Thẩm Hiểu Đường cũng nói cô không sống ở phòng nữa.
“Chắcchắn là làm chuyện đó rồi”. Lưu Vân Vi nói với giọng quả quyết.
LíKì nhìn vẻ lạnh lùng của Phương Hồi nói: “Cũng chưa chắc…”.
“Hê!Bà tưởng bọn họ là thiện nam tín nữ hả! Nếu không làm thì sao lại ở với nhau!”.Lưu Vân Vi trợn mắt nói: “Phương Hồi, cậu thua cuộc là vì không làm chuyện đóvới Trần Tầm! Nếu các cậu mà làm trước thì chắc hắn ta cũng không quay sang tántỉnh Thẩm Hiểu Đường đâu, đàn ông là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, bọntớ cũng tiếc thay cho mối tình của các cậu!”.
TiếtSan lườm Lưu Vân Vi một cái rồi chu môi về phía Phương Hồi, Lưu Vân Vi mới chịudừng lại.
Biếtđược tin này, mặc dù bề ngoài Phương Hồi không thể hiện gì, nhưng trong lòng vôcùng đau đớn. Cô thấy thắc mắc, chuyện mà Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường đang làmvới nhau là chuyện mà cô và Trần Tầm chưa bao giờ làm, cô không thể tưởng tượngđó là tình yêu như thế nào, nhưng có một điểm cô không thể không khẳng định là,dường như tình yêu của bọn họ thân mật hơn tình yêu của cô với Trần Tầm. Và khinghĩ đến mối tình của mình đã lùi vào dĩ vãng, bị Trần Tầm gạt ra khỏi đầu,Phương Hồi lại cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Yêu đến cuối cùng, ngay cả quá khứmà cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194312/quyen-8-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.