Trongbuổi tập rơi vào ngày thứ ba tuần sau, Phương Hồi không nhìn thấy Trần Tầm trêngiảng đường nữa, hay nói chính xác hơn thì Trần Tầm chỉ xuất hiện thoáng quarồi không thấy đâu nữa, Thẩm Hiểu Đường một mình bước vào giảng đường.
Khônggặp được Trần Tầm, Phương Hồi cũng thấy hơi hẫng hụt, nhưng đồng thời cô cũngthấy có gì đó rất mừng khi không nhìn thấy Trần Tầm mỉm cười bước về phía ThẩmHiểu Đường. Trong lúc còn đang suy nghĩ liên miên thì lúc quay đi, một tiếnggọi sau lưng khiến cô mất hết hồn.
“PhươngHồi”. Trần Tầm thở hổn hển nhìn cô nói.
“Sao...sao anh lại biết... em ở đây?”. Phương Hồi luống cuống hỏi.
“Anhlinh cảm được, giống như việc em tìm được anh trên sân vận động thôi, liếc qualà thấy”. Trần Tầm chỉ lên đỉnh đầu nói.
“Vâng...”.Phương Hồi chớp mắt hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.
“Látnữa em có giờ gì vậy?”.
“Mônnghe”.
“Bỏnhé”.
“Hả?”.
“Mìnhđi đâu đó một lúc nhé”.
PhươngHồi không trả lời, Trần Tầm đã xuống cầu thang trước cô, đi được mấy bước lạiquay đầu lại nói: “Đi thôi!”. Phương Hồi ngần ngừ một lát nhưng vẫn đi theocậu.
Đằngsau khu giảng đường của trường F có mấy bụi đinh hương, hương thơm ngan ngátrất dễ chịu, Trần Tầm mua nước, đưa cho Phương Hồi đang ngồi dưới bụi hoa nói:“Em uống đi, mùa xuân thời tiết khô lắm”.
“Emkhông thích nước uống có ga”. Phương Hồi lắc đầu nói.
“Thếthì uống chai của anh này”. Trần Tầm đưa chai nước trà đen cho cô.
“Anh...”.Phương Hồi nhìn chai nước hỏi: “Anh đã hôn Thẩm Hiểu Đường chưa?”.
“Hả?”.Trần Tầm nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194310/quyen-8-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.