Ởkhoảng cách mà mình tự cho là an toàn, Phương Hồi đứng nhìn những cử chỉ âu yếmcủa họ. Hành vi nhìn trộm khổ sở này lại khiến cô không thể làm chủ được mình,lần nào nhìn thấy cũng cảm thấy vô cùng khổ tâm, nhưng cũng vẫn muốn lên ngó.Có lẽ là do cô vẫn yêu nụ cười đó của Trần Tầm, vì cô đã từng được tận hưởngnó, biết nó cuốn hút đến nhường nào.
Tốiđến Phương Hồi còn thường xuyên gọi điện thoại đến kí túc xá và nhà Trần Tầm,kể cả là máy bận cũng vẫn muốn nghe một lát, nếu điện thoại đổ chuông cô sẽ cúpmáy ngay. Mặc dù không nói chuyện với nhau qua điện thoại, nhưng Phương Hồi vẫntưởng tượng về cuộc sống của cậu, có phải đang gọi điện cho Thẩm Hiểu Đường haykhông, có phải đang nói chuyện với bạn bè trong phòng hay ra quán Internet rồi không,hoặc đang làm những chuyện mà cô không thể biết được nữa. Cô thường xuyên gọiđiện thoại, nhưng một tấm thẻ 20 tệ mà cô dùng đến năm 2003 vẫn chưa dùng hết.
Tôinghĩ chắc chắn quá trình này là vô cùng đau khổ, nhưng trong sự đau khổ đó,Phương Hồi vẫn chứng tỏ được rằng cô vẫn đang yêu và yêu một cách tuyệt vọng.
Tráingược với Phương Hồi, thời gian đó Trần Tầm sống rất vui vẻ, ở bên Thẩm HiểuĐường, Trần Tầm rất hạnh phúc, cùng đi ăn, cùng đi học, cùng đi chơi, cùng rangoài thuê phòng. Bọn họ thường thu dọn hết đồ đạc trước, mang theo khăn mặt,giấy vệ sinh, sữa rửa mặt, bàn chải đánh răng, Thẩm Hiểu Đường là người ưa sạchsẽ, còn đòi mang theo một tấm chăn để trải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194309/quyen-8-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.