Cuốicùng Tống Ninh vẫn không hẹn được Lâm Gia Mạt đi ăn, rõ ràng là lúc đó Lâm GiaMạt không hề để ý đến cậu, nhìn thấy cậu, câu đầu tiên cô hỏi là: “Cậu có thấyTrần Tầm ở đâu không? Tớ có việc muốn tì
“Nhìnthấy thì có nhìn thấy, hình như cậu ấy không muốn bị cậu tìm lắm”. Tống Ninhthờ ơ đáp.
“Cậunói thế là có ý gì? Đừng nói với cái giọng khó chịu như thế!”. Lâm Gia Mạt caumày nói.
“Tốiđến cậu ta đi chơi với Thẩm Hiểu Đường, cậu tìm có tiện không?”. Tống Ninh cườinói.
“Đichơi với Thẩm Hiểu Đường thì có sao? Cậu ta là Vương Mau nương nương hay ThấtTiên Nữ? Người trần đi cùng với cô nàng mà không được gặp hay sao? Hay thật!Trước đây Trần Tầm và Phương Hồi còn yêu nhau, tớ cũng chẳng ngại gì, thích gặplà gặp, sợ gì chứ!”. Lâm Gia Mạt giận dỗi nói.
“ThẩmHiểu Đường không giống Phương Hồi. Hơn nữa, ngày nào các cậu cũng gặp nhau,dường như cũng không hay lắm, Phương Hồi sẽ nghĩ thế nào”. Tống Ninh vẫn khônghạ giọng.
“Tớđi gặp cậu ấy là để nói chuyện về Phương Hồi”. Lâm Gia Mạt bực bội quay mặt đinói.
“Ừ,vì chuyện của Phương Hồi mà cậu đi tìm Trần Tầm hay vì tìm Trần Tầm nên cậu mớinói chuyện của Phương Hồi?”. Tống Ninh ngẩng đầu lên với vẻ thách thức.
LâmGia Mạt hậm hực nhìn Tống Ninh rồi cười gằn nói: “Người cậu mà mọc lông thìchắc chắn sẽ ranh ma hơn cả khỉ, tớ cũng không vòng vo với cậu nữa, có cả hainguyên nhân, cậu hài lòng về câu trả lời này chưa?”.
Thấycô nói như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194306/quyen-8-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.