Mùađông năm đó Kiều Nhiên đã về nước.
Saukhi nhận được email của Phương Hồi, cậu vô cùng sốt một, mặc dù lời lẽ khôngđầu không cuối, nhưng Kiều Nhiên vẫn hiểu ra rằng đã xảy ra chuyện gì. Và việcđầu tiên mà cậu nghĩ đến là cậu phải về nước, cậu muốn gặp cô. Nghĩ đến đây,Kiều Nhiên thầm mỉa mai mình, cậu phải trốn đi thật xa là để không muốn tiếptục nhớ nhung, nhưng bây giờ xem ra nỗi nhớ lại càng da diết hơn.
Mùng5 tết, bọn họ gặp nhau ở nhà hàng Vũ Hoa.
***
KiềuNhiên đứng ra tổ chức, không ai dám làm mọi người cụt hứng, năm đứa đứa nàocũng có tâm sự riêng, nhưng vẫn có mặt ở điểm hẹn. Phòng ăn rộng rãi vô cùngyên tĩnh, cho đến ngày hôm nay, dường như không ai biết sẽ phải đối mặt vớingười khác thế nào và sẽ phải nói những gì.
Nhưhồi trước đây, khi ăn cơm mỗi người sẽ gọi một món, thời điểm này thường là lúcồn ào nhất, ai cũng tranh gọi món mà mình thích, thực đơn gần như là bay vèovèo từ người này sang người khác, gọi món gần như là phải tranh cướp nhau.Nhưng hiện giờ cuốn thực đơn đó vẫn yên tĩnh nằm trên mặt kính tròn như đanggiễu cợt họ, Kiều Nhiên đưa tay ra cầm cuốn thực đơn lên trước và hỏi: “Trướcmọi người đều thích ăn món chân giò hầm đúng không? Cho món chân giò Đông Phatrước! Phương Hồi cậu xem gọi thêm gì nữa đi!”.
PhươngHồi đón lấy thực đơn, lật qua lật lại và gọi món cà tím rồi đưa cho Triệu Diệp.Triệu Diệp không hề có ý định đón lấy mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194307/quyen-8-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.