ĐámLí Kì liền khuyên nhủ Phương Hồi nhưng gần như cô không nói gì mà chỉ gật đầuhoặc lắc đầu, khiến cả bọn đều không biết phải làm thế nào. Một lát sau, PhươngHồi liền xách phích nước xuống tầng lấy nước, ba đứa vội vàng bảo ừ, cô vừa rangoài, cả đám liền thở phào.
PhươngHồi không đến thẳng phòng nước mà đến phòng Lâm Gia Mạt trước. Lâm Gia Mạt cũngvừa từ nhà trở lại trường, đang xếp hoa quả lên bàn, nhìn thấy Phương Hồi liềncười nói: “Vào đây! Tớ mang quýt đến, ngọt lắm!”.
“GiaMạt, tớ...”. Phương Hồi ngập ngừng một lát rồi nói: “Tớ và Trần Tầm chia taynhau rồi”.
Quảquýt trong tay Lâm Gia Mạt liền rơi bịch xuống bàn, mấy cô bạn cùng phòng cũngsững người không nói chuyện gì nữa, cả căn phòng đột nhiên yên tĩnh trở lại,Phương Hồi luống cuống mím môi nói: “Đã... chia tay rồi”.
LâmGia Mạt không tiếp lời cô mà quay đầu lại xách phích nước của mình lên nói:“Đi, tớ với cậu đi lấy nước
Haiđứa ra khỏi cửa, Lâm Gia Mạt mới kéo Phương Hồi lại hỏi: “Chuyện làm sao vậy?Không phải tuần trước vẫn còn ổn cả đó sao?”.
PhươngHồi chậm rãi lắc đầu, ngân ngấn nước mắt kể lại một lần chuyện xảy ra tối hômthứ sáu, bao gồm những điều mình vừa được nghe thấy trước cửa phòng. Lâm GiaMạt mỗi lúc một cau mày chặt hơn, cô rút giấy ăn ra đưa cho Phương Hồi lau mặtrồi nói: “Từ lâu tớ đã nghĩ chắc chắn cậu ta và Thẩm Hiểu Đường sẽ yêu nhau mà,không ngờ lại diễn ra nhanh như vậy. Với tính cách như Trần Tầm, chắc cậu ấy khôngnói dối cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194305/quyen-8-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.