LúcTrần Tầm về đến trường đã gần 11 giờ, cậu không đi xe mà đi bộ về. Quãng đườngdài và cái lạnh của gió tuyết đã khiến tâm trạng thê lương của cậu càng tê táihơn, cậu lê bước về kí túc xá, nhìn thấy Thẩm Hiểu Đường đang đứng với mộtngười tuyết cao bằng cô mới sững sờ đứng lại.
“Cậuthấy... người tuyết này có đẹp không?”. Đôi má Thẩm Hiểu Đường đỏ bừng vì lạnh,cô vừa sụt sịt vừa nói: “Một mình tớ đắp đấy... đắp mấy tiếng đồng hồ mớixong”.
TrầnTầm chậm rãi bước tới, cậu nhìn thấy trên chiếc bụng tròn của người tuyết cóghi tên cậu, Thẩm Hiểu Đường liền chỉ vào nói: “Cái này tớ vừa viết lên xong,bị người khác nhìn thấy thì ngại lắm... vì thực sự tớ rất nhớ cậu, không biếtcậu đã đi đâu, cũng không biết cậu có quay về nữa không. Vừa nãy đại ca xuốngchơi với tớ rất lâu, bị tớ đuổi lên phòng rồi. Thực ra tớ rất muốn đứng chơivới đại ca, nhưng lại nghĩ nhỡ không đợi được cậu, bị đại ca nhìn thấy thìngượng thấy mồ! Thế nên tớ...”.
Khôngđợi Thẩm Hiểu Đường nói hết, Trần Tầm liền ôm chặt lấy cô, cơ thể vẫn còn hơiấm và mùi hương thoang thoảng của cô đã làm tiêu tan sự mệt mỏi và vết thươnglòng Trần Tầm, cậu không kìm được mà bật khóc, tựa như đứa trẻ đã lạc đường rấtlâu đột nhiên tìm thấy nhà.
ThẩmHiểu Đường gục trong lòng cậu, lặng lẽ lắng nghe tiếng khóc của một chàng trai,lồng ngực Trần Tầm run lên, mỗi nhịp đều khiến cô run rẩy, cô không biết TrầnTầm đã trải qua chuyện gì mà lại đau khổ như vậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194304/quyen-8-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.