Tốihôm đó, cuối cùng Trần Tầm không gọi điện thoại cho Phương Hồi.
Thờigian sau đó, Trần Tầm vẫn chỉ muốn loanh quanh bên ngoài thế giới của PhươngHồi, cậu không muốn lừa cô, càng không muốn làm tổn thương cô.
Ởbên Thẩm Hiểu Đường, Trần Tầm vẫn rất vui, cậu rất thích ngắm nụ cười của cô,lúc cười, nhìn Thẩm Hiểu Đường như đóa cúc đang nở rộ, làm sáng bừng mọi vậtxung quanh. Còn Phương Hồi không bao giờ cười như thế, cô luôn nhìn xuống vàgiấu nụ cười trong đáy mắt.
Ởbên Thẩm Hiểu Đường, Trần Tầm gần như không nhớ đến Phương Hồi, còn ở cậu lạinhớ đến Thẩm Hiểu Đường. Một hôm, ăn cơm với Phương Hồi xong, cậu nói phải đitập hát, Phương Hồi liền gọi cậu lại.
“Anhđịnh hát bài gì?”.
“Nămtháng vội vã”.
“Tựđàn tự hát hả?”.
“Hátcùng người khác”.
“Aivậy?”.
“ThẩmHiểu Đường... một bạn khoa Tài chính, bạn ấy cũng chơi guitar”. Trần Tầm ngần ngừmột lát nhưng vẫn nói ra tên Thẩm Hiểu Đường.
“Vâng,anh đi đi”.
PhươngHồi gật đầu, từ lâu, qua Lưu Vân Vi cô đã biết được chuyện Trần Tầm và ThẩmHiểu Đường hát cùng nhau, khi được nghe Trần Tầm trực tiếp nói ra tên Thẩm HiểuĐường, cô phát hiện ra mình không thể ngăn cản điều gì nữa.
Chỉcó điều trái tim rất đau đớn, đau đến nỗi dù đã vỡ thành nhiều mảnh vụn, nhưngvẫn dính trong lục phủ ngũ tạng, trong lúc thở đều cảm nhận được rất rõ nét.Nhìn theo bóng Trần Tầm mỗi lúc một xa, Phương Hồi gục đầu xuống bàn và khócnức nở.
Dầndần, chuyện giữa Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường đã không còn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194303/quyen-8-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.