Trongmột buổi tập nhảy thùng của giờ thể dục, Phương Hồi đã bị trẹo chân.
Hồiđó cô rất gầy, vì một thời gian dài ở trong kí túc xá không chịu vận động nênngười không săn chắc. Đối với động tác nhảy thùng phải sử dụng cả chân và taynày, cô không thể nhảy qua dễ dàng như Tiết San hay Lưu Vân Vi. Sau khi miễncưỡng tập mấy buổi, trong buổi kiểm tra, tay cô không chống được nên đã ngãxuống, chân trái chạm đất trước, sau đó ngã phịch xuống đất. Đến khi đám Lí Kìchạy đến đỡ Phương Hồi, nhìn xuống mắt cá chân trái thì đã sưng như quả đào.
Mấycô bạn liền vội vàng đưa Phương Hồi đến bệnh viện trường, bác sĩ khám sơ qua,cho chụp phim thì không bị gãy xương nên chỉ kê cho cô một ít thuốc. Lí Kì lấythuốc hộ Phương Hồi rồi sửng sốt nói: “Trường mình cũng có thuốc Dicloenac hả?Hơi bất ngờ đấy! Tớ tưởng chỉ có thuốc đỏ, thuốc tím thôi cơ! Cậu không thấythuốc cảm kê đơn cho sinh viên chẳng có loại nào ra hồn à!”.
“Dùtốt đến đâu cũng vẫn là thuốc, không bị bệnh là tốt nhất”. Phương Hồi vịn tayvào tường miễn cưỡng đứng dậy nói.
LíKì liền dìu cô hỏi: “Chân cậu sưng như vậy có đi học được không? Phòng bọn mìnhở tầng 4, hàng ngày cậu lên xuống thế nào? Hay là nhắn tin cho Trần Tầm, bảocậu ấy đưa cậu về nhà nhé”.
PhươngHồi ngần ngừ một lát rồi lắc đầu nói: “Không cần đâu, hôm nay đã là thứ tư rồi,cố chịu thêm hai ngày nữa là cuối tuần. Lúc đó tớ bảo mẹ tớ đến đón là được.Nhóm nhạc cụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194302/quyen-8-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.