Saukhi đi chơi Singapore, Malaysia và Thái Lan trở về, Phương Hồi liền check ngayemail, trong sáu ngày qua, cô không gọi cú điện thoại nào cho Trần Tầm, thực rađiện thoại của ba mẹ cô phủ sóng toàn cầu, liên lạc với Trần Tầm không khó,nhưng cô vẫn không gọi. Phương Hồi có cảm giác rằng Trần Tầm đối xử với cô đãkhác trước, không phải là không đối xử tốt, nhưng qua những chi tiết nhỏ có thểthấy có sự thay đổi, nhạt dần
Vìthế Phương Hồi nghĩ, có lẽ trạng thái không liên lạc mấy ngày qua có thể khiếncậu nhớ cô hơn, về đến nhà cô vô cùng thất vọng khi phát hiện ra rằng, hóa ranỗi mong chờ và nhớ nhung của cô dành cho Trần Tầm vẫn vượt quá sự dự đoán.Không biết cuối cùng trong sáu ngày xa nhau này, rốt cuộc là thử thách nhữngtình cảm sâu nặng trong lòng Trần Tầm hay thử thách sự dày công tính toán củacô.
Mộtđiều trái với dự đoán là, trong hòm thư của Phương Hồi chỉ có một lá thư, ngàytháng là trưa mùng 6 tháng 10. Phương Hồi mở thư ra xem, bên trong không viếtgì nhiều mà rất đơn giản:
Phương Hồi:
Đây là nỗi nhớ chất chứa trong sáu ngày vừa qua, anh rất nhớ em.
Dường như anh đã hiểu ra được rằng, ở bên anh, em giống như không khí,có thể nhiều lúc không cảm nhận được thật rõ nét, nhưng chắc chắn không thể đểmất, nếu không sẽ không thể thở.
Hãy ở bên anh mãi mãi được không?
Đọcxong lá thư, Phương Hồi cảm thấy trong lòng xót xa, cô nhấn nút reply đánh chữ“Vâng” và một cái mặt cười.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194296/quyen-7-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.