Bọnhọ đợi đến tận hơn 10 giờ sáng ngày hôm sau, cuối cùng người nhìn rất giống vớiBạch Phong đó đã xuất hiện. Cậu ta đi ra cùng với một người đàn ông nhìn rấtsang trọng, một chiếc Mercedes đỗ trước cổng, cậu mở cửa ô tô cho người đàn ôngđó rồi cười tiễn ông ta lên xe. Dưới ánh nắng, nhìn cậu hơi xanh xao, mặc dùmặc bộ quần áo khá đắt tiền, kiểu tóc, diện mạo đều có sự thay đổi lớn, nhưngNgô Đình Đình vẫn nhận ra ngay.
Ngườiđó chính là Bạch Phong.
NgôĐình Đình liền đứng bật dậy và bước về phía cậu ta, cú vận động mạnh sau mộtđêm dài chầu chực đã khiến mắt cô hoa lên, nhưng cô vẫn cố mở mắt, nhìn chằmchằm vào Bạch Phong, sợ cậu lại biến mất lần nữa. Sau khi bước vào sảnh lớn cômới đuổi theo Bạch Phong, cậu không phát hiện ra Ngô Đình Đình đang đi theomình, mà chỉ bước vào thang máy như bước vào khu nhà ở của mình.
“BạchPhong...”. Ngô Đình Đình gọi nhỏ.
BạchPhong giật mình đứng lại, nhưng cậu không ngoảnh đầu lại mà rảo bước nhanh hơn.
“BạchPhong, không có chuyện gì đâu, em đây!”. Ngô Đình Đình kéo cậu lại nói: “Emlà... Ngô Đình Đình”.
NgôĐình Đình nhìn thẳng vào mắt cậu và nói ra tên mình, trong lòng cô, cô vô cùngmong mỏi được nghe Bạch Phong thốt ra tên mình.
“Xinlỗi, chắc em nhận nhầm người
Trongđôi mắt ấy không hề lộ ra vẻ vui mừng hay sợ hãi, dường như tất cả mọi thứ đãhòa tan trong đó, Bạch Phong lạnh lùng trả lời với giọng điệu lạ lẫm.
Thangmáy phát ra tiếng keng, Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194297/quyen-7-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.