TrầnTầm về đến trường liền hẹn gặp Vương Thâm Chiêu và Thẩm Hiểu Đường ở quán ănnhỏ. Thấy cậu đi tới, Thẩm Hiểu Đường đã vẫy tay từ xa nói: “Chậm hai mươiphút, bọn tớ phải gọi thêm một món hai mươi tệ, cậu trả tiền nhé!”.
“Nhưngtớ nhìn đồng hồ của tớ mới chậm tám phút, tớ chỉ cho phép cậu gọi thêm một đĩadưa chuột thôi!”. Trần Tầm giơ đồng hồ ra trước mặt cô nói: “Nào, các cậu có kếhoạch gì mà lôi cả tớ vào? Có phải tưởng tớ sẽ đến chậm một tiếng rồi bắt tớtrả tiền và cuối cùng là hất tớ đi không?”.
“Khôngkhông!”. Vương Thâm Chiêu vội vàng khua tay nói: “Tớ đi đường thì gặp Thẩm HiểuĐường, cậu ấy...”.
“Xeđạp của tớ hết hơi, đại ca bơm xe giúp tớ, vừa bơ chuyện Thiên An Môn. Cậu ấychưa đi bao giờ, bọn tớ liền bảo ra đó chơi, tiện thể đưa cậu đi cùng, xách đồ,mua vé hộ gì đó”. Thẩm Hiểu Đường cười nói.
“Cậucoi trọng tớ quá nhỉ!”. Trần Tầm gắp một miếng xào thập cẩm nói: “Tớ biết ngaylà mục đích của cậu không trong sáng, có phải thấy đại ca của bọn tớ hiền lành,tốt bụng nên định ra tay với người thật thà hay không? Hay là để tớ làm chủ, gảcậu cho đại ca nhé, các cậu thấy ổn không?”.
“TrầnTầm, sao cậu đáng ghét vậy!”. Thẩm Hiểu Đường đặt mạnh đũa xuống bàn nói.
“Đúngvậy, Trần Tầm, cậu đừng nói linh tinh!”. Vương Thâm Chiêu đỏ mặt nói.
“Đạica, nếu đại ca không nhận thì để em nhận vậy!”. Trần Tầm cười tủm tỉm nhìn ThẩmHiểu Đường nói.
“Cậunhận làm gì? Lại định gán tớ cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194295/quyen-7-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.