Thựcra không phải Phương Hồi cố tình tắt máy, điện thoại của cô hết pin, quay về côliền sạc pin ngay. Trước giờ ăn tối, gần như cô theo dõi liên tục điện thoạitrong phòng, nhưng cái điện thoại đỏ cũ kĩ đó không hề phát ra tiếng chuông màcô mong đợi.
“PhươngHồi, sao cậu không đi ăn với Trần Tầm”. Lí Kì vừa soi gương chải đầu vừa hỏi.
“À...giờ học của bọn tớ không giống nhau, không khớp được thời gian, nên...”. PhươngHồi trả lời với vẻ ngại ngùng, cô cũng cảm thấy đây không phải là lí do gìchính đáng, rồi cô lại bổ sung thêm: “Phòng bọn họ cũng đi ăn cùng nhau như phòngbọn mình”.
“Ừ,thôi bọn mình đi đi!”. Lí Kì tết tóc lệch rồi lại soi gương, quay đầu sang nóivới Lưu Vân Vi đang nằm dưới giường: “Vân Vân, cậu đi ăn không?”.
“Có!”.Lưu Vân Vi ngồi bật dậy nói: “Đói quá, ngày nào buổi trưa tớ cũng chỉ ăn cơm, tốiđến một quả táo hoặc cà chua dưa chuột, tớ không thể chịu được nữa! Giảm béokhổ sở quá”.
“Thếthì đừng giảm nữa!”. Tiết San xuống giường nói.
“Đúngvậy, cậu cũng có béo đâu”. Lí Kì bước đến véo vai cô nói.
“Khôngđược, còn cách mục tiêu mà tớ đặt ra hơn hai kí nữa, nhất định tớ phải giảmxuống dưới năm mươi kí, không thể để thua Tiết San, cậu ấy đã giảm được năm kírồi! Tớ mới được bốn!”. Lưu Vân Vi chu môi nói.
“Nhưnghôm nay tớ vẫn ăn táo, cậu có chịu được không?”. Tiết San lôi ra một quả táo đưađi đưa lại trước mặt cô nói.
“Hả!Ghét quá! Hôm nay tớ ăn, ngày mai sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194294/quyen-7-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.