Tếtnăm 2005, tôi và Phương Hồi cùng về nước.
Hồiđó chúng tôi đã trải qua thời kì khó khăn nhất, cuộc chiến tranh chống đóinghèo về cơ bản đã giành được thắng lợi, đợt thiên tai do trộm cắp gây ra đãtrôi qua, tình hình ngày càng tốt lên, tôi đang ngẫm nghĩ tiếp theo nên tiếnhành công cuộc hiện đại hóa thế nào để có thể phát triển thêm một bước mới.
Thựcra với t tài chính của tôi lúc đó, lúc đầu tôi không định về nước, nhưng nghenói Phương Hồi chuẩn bị về, tôi đành nghiến răng mua vé về cùng. Đứng trên đấtkhách quê người, tôi luôn có một cảm giác không chân thực, trói chân được ngườita nhưng chưa chắc đã trói được trái tim người ta, thế nên tôi quyết định quayvề với sân nhà của mình, địa bàn của tôi, tôi phải làm chủ!
Hômlên đường tôi đã giúp Phương Hồi xách mọi hành lí, Aiba tiễn chúng tôi ra cửa,cười rất ranh ma nói: “Trương Nam, quỷ kế của anh thành công rồi chứ?”.
“Làmgì có! Cách mạng vẫn chưa thành công, các đồng chí vẫn phải cố gắng!”. Tôi trảlời rất khiêm tốn.
“PhươngHồi, hay là cậu theo anh ấy đi! Hàng ngày nhìn vẻ ân cần của anh ta mà tớ sởnhết cả gai ốc!”. Aiba khoác vai Phương Hồi nói.
PhươngHồi cúi đầu cười, tôi liền đặt hành lí xuống, kéo bộ móng vuốt của Aiba ra vàkiên quyết bảo vệ lãnh thổ của mình: “Hê! Khoác vai bá cổ còn ra thể thống gìnữa! Chuyện củabọn này, cậu quan tâm làm gì!”.
“Áichà, lại còn “bọn này” nữa, người ta đã theo anh chưa mà anh đã bọn này, bọnnày? Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194274/quyen-6-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.