“Thôi thôi, ăn thức ănđi! uống bia không sao được!”. Trần Tầm hô hào nói: “Tô Khải, anh đăng kítrường nào?”.
“Haizz! Ngay cả việc anhđăng kí trường nào chú còn không biết thì vừa nãy chú nói thế làm gì!”. Tô Khảiném một chiếc đũa sang, Trần Tầm vừa cười vừa tránh.
“Khoa học kĩ thuật BắcKinh”. Lâm Gia Mạt trả lời thay cho Tô Khải.
“Không phải”. Tô Khảibình thản nói: “Anh thay đổi rồi, cuối cùng đăng kí trường đại học công nghiệpH”.
Ánh mắt Lâm Gia Mạt lộ rõvẻ sửng sốt, cô nhìn
Tô Khải một hồi lâu,nhưng Tô Khải lại không nhìn cô và thế là ánh mắt cô lại bình thản trở lại,thậm chí còn sâu thẳm hơn cả ban nãy.
“Hả? Sao anh lại đi xanhư vậy? Không phải hồi đầu anh nói là nhất định phải ở lại Bắc Kinh đó sao?”.Kiều Nhiên sửng sốt hỏi.
Tô Khải lại rất bìnhthản, anh gắp một miếng thịt dê rồi chậm rãi trả lời: “Trình độ của anh có hạn,kể cả trường người ta chiếu cố cho những học sinh có năng khiếu như bọn mìnhthì anh nghĩ cũng không đủ điểm được, thế nên không cố bon chen nữa, đăng kítrường ở tỉnh khác cho nhẹ gánh. Trường ở tính ngoài lấy điểm thấp thi dễ, hơnnữa được ra ngoài cho biết đây biết đó cũng là điều hay”.
Lâm Gia Mạt nhìn miếngthịt dê dưới đũa Tô Khải từ sống chuyển sang chín, bèn khẽ cười thầm, nào làtỉnh ngoài hay, điểm thấp đều là nói linh tinh! Trịnh Tuyết đi nước ngoài rồi,dĩ nhiên là anh không còn động lực để ở lại Bắc Kinh nữa.
“Thế anh lại càng khôngđược về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194273/quyen-5-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.