Tôikhông thể ngờ rằng lại ó một ngày tôi được nghe Phương Hồi kể về chuyện cũ củacô tại Bắc Kinh, lúc đầu tôi vẫn tưởng rằng sau khi quay về Bắc Kinh, chắc chắnchúng tôi đã làm lại từ đầu, nhưng nhìn Phương Hồi đang thẫn thờ mà nước mắtlưng tròng, mọi thứ đã hóa thành bong bóng xà phòng.
“Emkhóc gì vậy, lại nhớ đến cậu ấy à?”. Tôi hỏi cô.
PhươngHồi lặng lẽ gật đầu, tôi hít một hơi thật sâu và nói: “Cũng không thể nhớ mãinhư thế được!”.
PhươngHồi nhìn hàng đồ uống socola nóng trước mặt, hơi nóng bốc lên nghi ngút, giọngcô từ đó vọng lại, nghe rất hư vô.
“TrươngNam, em xin lỗi, hiện tại em vẫn chưa thể”.
“Emcó thể kể cho anh biết sau đó thế nào được không? Sau đó thế nào?”. Tôi hỏi vớivẻ rất không cam tâm.
“Sauđó ạ...”. Miệng Phương Hồi nở một nụ cười chua chát, tôi thấy cô dần dần bìnhtĩnh trở lại và đắm mình tong những năm tháng đó.
Mùahè năm Phương Hồi học lớp 11, lần đầu tiên cô được gặp mẹ Trần Tầm - bà TrươngHiểu Hoa.
Trướcđó cô cũng đã từng được xem ảnh, chỉ có điều ảnh chỉ thể hiện trên một mặtgiấy, khi được gặp một con người lập thể, vẫn khiến cô cảm thấy luống cuống.Lúc đầu cô không định gặp bà Trương Hiểu Hoa, cô đã đòi về từ lâu, nhưng TrầnTầm vẫn kéo cô chơi cái nọ, nghịch cái kia, lằng nhằng một hồi lâu thì nghethấy tiếng chìa khóa mở cửa.
Dườngnhư cả ba người đều có vẻ mất tự nhiên, Trần Tầm là người đầu tiên phá vỡ bầukhông khí căng thẳng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194275/quyen-6-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.