Sau ngày cuối tuần, quánbar Ong Bận Rộn có vẻ vắng khách hơn, bàn của đám Ngô Đình Đình có thể coi làbàn đông người nhất, điều này cũng khiến Trần Tầm đỡ căng thẳng hơn. Cậu ăn mặcrất đơn giản, sau khi cởi áo khoác đồng phục ra, bên trên là chiếc áo phôngtrắng in chữ, quần cậu cũng không thay, mặc quần đồng phục của trường và cầmcây đàn guitar hơn 300 tệ rồi lên sân khấu.
“Nhìn vẻ lãng tử của hắnkia!”. Đường Hải Băng vừa đến liền cười nói.
“Suỵt! Nói nhỏ thôi!”.Ngô Đình Đình lấy khuỷu tay huých cậu ta một cái.
“Gì mà say sưa thế?”. TônĐào cười rất ranh mãnh hỏi.
“Thôi đừng hỏi nữa, đúnglà nhìn Trần Tầm rất có dáng nghệ sĩ! Đến tớ còn bị hút hồn nữa là!”. DươngTình hai tay chống cằm, nhìn Trần Tầm với vẻ rất sùng bái.
“Thôi đi! Em đừng cónhìn!”. Tôn Đào lấy tay che ngay mắt cô và ấn cô vào lòng mình.
Trần Tầm nhìn bọn họ, mỉmcười từ xa rồi khẽ gảy đàn.
“Bóng cây dưới ánh tàngthấp thoáng đã lâu rồi
Cô gái trong chiếc váytrắng tinh khôi đã đi qua con đường này bao nhiêu lần
Dưới ánh tà dương đã bao lầntôi nhìn vào mắt em>
Em có bao nhiêu điều nuốitiếc mà luôn yêu thầm
Bên sông bao đóa sen hồngđã nở
Giữa vòng đời chúng mìnhđã đi lướt qua nhau mấy trăm năm,
Em trong kiếp trước đãhát bao nhiêu bản tình ca mơ mộng
Anh ở kiếp này đã bao nhiêulần mơ về thời niên thiếu
Sau trăm năm ngàn năm,bao nhiêu năm tháng vội vã đã trôi qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194270/quyen-5-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.