Sau khi đọc xong bài viếtcủa mình, Kiều Nhiên lặng lẽ đi xuống, dường như mọi tình cảm trăn trở đều đượcgửi gắm trong những câu chữ đó, cậu không nhìn Phương Hồi mà đi thẳng về bànmình, Triệu Diệp đưa tay ra, Kiều Nhiên hiểu ý liền vỗ một tay vào tay cậu.Trần Tầm nhìn Kiều Nhiên bằng ánh mắt suy tư, Kiều Nhiên liền đáp lại bằng mộtnụ cười bẽn lẽn, cau mày nói: “Ngại quá!”.
“Không! Không ngại đâu,rất nghệ sĩ!”.
Cô Mã vẫn nhận xét nhưmọi bận, cô cười và hỏi: “Các em thấy bài văn này thế nào? Rất hay đúng không?Đúng là một bài viết rất khá, biểu lộ những tình cảm chân thật, khiến ta rấtcảm động. Tuy nhiên cô cho rằng đây là một bài văn hay, nhưng không thể đượccoi là một tiểu thuyết hay. Bất luận là tiểu thuyết ngắn đến đâu, đều vẫn phảicó bố cục rõ ràng, mở đầu câu chuyện, sự phát triển của tình tiết, cuối cùng làkết quả, ngoài ra phải có cao trào nữa. Bài viết này giống với bài tản văn hơn,kết cấu khá rời rạc, câu chuyện cũng tương đối đơn giản. Kiều Nhiên có thể chỉnhsửa lại một chút, tốt nhất là bổ sung để nội dung phong phú hơn, dĩ nhiên rồi,cô cũng rất muốn được nhìn thấy bài viết này tiếp tục phát triển sâu hơn!”.
Cô Mã chớp chớp mắt vớivẻ tinh nghịch, cả lớp lại cười ồ liên. Kiều Nhiên lặng lẽ cúi đầu xuống, câunói của cô Mã đã khiến cậu cảm động, không phải vì những lời nhận xét đó đãkhích lệ cậu, mà do đột nhiên cậu phát hiện ra rằng, hóa ra giữa cậu và PhươngHồi không có sự mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194271/quyen-5-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.