Lúc Trần Tầm chạy ra khỏiquán bar Ong Bận Rộn, Phương Hồi đang quệt nước mắt. Trần Tầm đứng bên đườngbên kia nhìn theo chiếc bóng mảnh khảnh đó của cô dưới ánh đèn, đột nhiên tronglòng trào lên một nỗi buồn khó tả.
Trần Tầm chạy sang đường,kéo ngay cô hỏi: “Sao cậu lại chạy ra đây? Sao tự nhiên lại khóc vậy? Vừa nãytớ tìm cậu mãi, cậu làm tớ lo quá!”.
“Không sao…”. Phương Hồikhịt mũi nói.
“Không sao thì sao lạikhóc?”.
“Đau mắt”.
“Đừng nói linh tinh!”.Trần Tầm nâng cằm cô lên nói.
“Tại sao cậu lại thíchbài Dòng sông?”. Phương Hồi gạt tay cậu ra, nhìn thẳng vào cậu hỏi.
“Không... không tại saocả...”. Trần Tầm sững người, không biết trả lời thế nào.
“Thích lời bài hát à?”.
“Ừ... thích cả giai điệunữa…”.
“Khi nghe bài hát đó, cậucó nhớ về Ngô Đình Đình không?”. Phương Hồi ngắt lời cậu, hỏi thẳng câu hỏi củamình.
“Cậu lại nghĩ gì vậy!”.Trần Tầm buông tay ra, nhìn sang bên đường nói.
Trần Tầm không trả lờiđược câu hỏi của Phương Hồi, nói thật là đúng là cậu cũng đã nghĩ đến, nhưngcậu cảm thấy cái mà mình nghĩ đến không giống với cái mà Phương Hồi nghĩ. Cậukhông biết phải nói thế nào, đành kéo cô và cúi đầu hôn cô.
Phương Hồi liền quay mặtđi, đẩy cậu ra nói: “Đừng giấu tớ”.
“Không phải…”.
“Không phải cậu đã nói làsẽ không liên hệ với đám bạn cũ của cậu nữa đó sao? Tớ đã nói với cậu rằng tớvới bọn họ không giống nhau”.
“Sao tự nhiên lại lôichuyện này ra vậy, tớ biết, nhưng...”.
“Thế tại sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194269/quyen-5-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.