Lâm Gia Mạt đột nhiên sàtới đã khiến Tô Khải mất đà, chạm ngay vào bậc cầu thang, cảm giác đau nhói đãkhiến cậu chợt bừng tình, cậu nhìn cô gái ngả trong lòng mình, nhưng vẫn từ từđẩy cô ra.
“Gia Mạt, anh không ngờngười đó lại là em, cảm ơn em, cảm ơn em đã tốt với anh như vậy. Nhưng anh đãhứa là sẽ đợi Trịnh Tuyết quay về, bất luận sau này thế nào, anh vẫn sẽ đợi. Cóthể em sẽ cảm thấy anh rất ngớ ngẩn, có thể anh là thằng ngớ ngẩn. Nhưng anhvẫn muốn đợi chị ấy, nếu người ta không tranh thủ làm những chuyện ngớ ngẩn khicòn trẻ, thì sau này còn lúc nào để làm nữa! Thà là sau này anh hối hận vì đãđợi cô ấy, còn hơn là hối hận vì không đợi. Gia Mạt, em là cô gái tốt bụng, làcô gái dễ thương nhất, tốt bụng nhất mà anh đã từng gặp. Anh luôn coi em là emgái của mình, trước đây như vậy và sau này cũng thế, em cũng đợi đi, sẽ cóchàng trai hơn anh đến với em, anh, không thể”.
Lâm Gia Mạt sững sờ nhìnTô Khải, nước mắt từ từ trào ra trong đôi mắt đẹp của cô, sau đó cô lại sà vàolòng anh khóc nức nở, nhưng lần này, Tô Khải không đẩy cô ra.
Tô Khải ôm Lâm Gia Mạt vàngẩng đầu lên nhìn lên bầu trời, màn đêm lóe lên dải sáng máy bay bay qua, cólẽ dải sáng đó quá nhức mắt, chính vì thế anh cũng đã khóc.
Mọi nỗi buồn vui về cúpNike đều như một quả bong bóng đẹp, bay lên điểm cao nhất rồi mất hút. Màu sắcrực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194268/quyen-5-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.