Hôm đó Tô Khải không nóigì với Lâm Gia Mạt nữa, vì chỉ mấy bước sau, họ liền rẽ sang hai ngả. Lâm GiaMạt cũng ngại hỏi, cô muốn được ở bên Tô Khải thêm một lát nữa, nhưng lại khôngmuốn nghe chuyện của Trịnh Tuyết, cô vô cùng mâu thuẫn.
Trước khi đi, Tô Khải lấymáy nghe nhạc ra, Lâm Gia Mạt bèn ghé sát vào hỏi: “Anh nghe nhạc của ai vậy?”.
“Sao em lại nỡ để anh đaukhổ của Hoàng Phẩm Nguyên, bài này cũ rồi nhưng rất hay”. Tô Khải liền đưa chocô một bên tai nghe. Lâm Gia Mạt bèn kiễng mũi chân lên, Tô Khải đứng sát vớicô, có thể nhìn thấy rất rõ chiếc cằm có phần nhợt nhạt của anh, chính vì lẽ đócô cũng thấy hơi căng thẳng. Hai đứa bước đi trên đường phố vừa lên đèn, nốivới nhau thành một đường kẻ.
“Nỗi nhớ dành cho em từngày này sang ngày khác
Anh cô đơn và chưa từngthay đổi
Bao giờ giấc mơ đẹp mớicó thể xuất hiện
Em yêu dấu, anh rất muốngặp em lần nữa.
Gió thu xào xạc từng hồi
Nhớ lại giờ này năm ngoái
Trái tim em đang nghĩnhững gì
Tại sao để lại kết cụcnày cho anh chịu đựng.
Người yêu em nhất là anh
Sao em lại nỡ để anh đaukhổ,
Trong thời điểm anh cầnem nhất,
Em không nói câu nào màra đi.
Người yêu em nhất chínhlà anh,
Sao em lại nỡ để anh đaukhổ,
Anh đã cố gắng hết mình,
Mà em không hề cảm động”.
Lâm Gia Mạt cảm thấy bàihát này rất hợp với tâm trạng mình, nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194261/quyen-5-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.