Triệu Diệp đã chọn mộtngày thu đặc biệt, trời trong xanh, cả cậu và Lâm Gia Mạt đều thích để tỏ tình.
Trước đó Kiều Nhiên vàTrần Tầm không biết gì nhiều, mà chỉ làm một số việc “dọn dẹp” đơn giản giúpTriệu Diệp theo sự phân công của cậu. Phương Hồi thấy có vẻ không ổn nên cũnglo lo, nhưng vẫn bị Trần Tầm kéo đi, trong lớp chỉ còn lại Triệu Diệp và LâmGia Mạt không hề hay biết gì.
“Tớ bảo này, nếu ngày maiphải d đến bóng thì tại sao bọn họ không giúp gì nhỉ!”. Lâm Gia Mạt ra sức laumột quả bóng: “Đội bóng các cậu chết hết rồi à? Sao tự nhiên lại giao hết chocậu vậy?”.
“Haizz, bình thường đều làTô Khải tổ chức, bây giờ anh ấy cuối cấp, cũng không còn thời gian quan tâmnữa, đành phải chia đều cho nhau để lau”.
“Thế mấy hôm trước cậulàm gì? Mọi người ai cũng làm sớm, đâu có nước đến chân mới nhảy đâu! Cậu thìngược lại!”.
“Tớ suýt thì quên mấtmà...”. Bị nói như vậy, Triệu Diệp cũng giật thốt, cậu ta cố tình làm như vậy.
“Tô Khải ôn thi thế nàorồi?”. Lâm Gia Mạt giơ cao quả bóng ra trước sáng hỏi.
“Cũng được, tớ thấy anhấy cố gắng lắm, chắc là muốn thi cùng trường với Trịnh Tuyết”.
“Hả? Thấy bảo Trịnh Tuyếthọc giỏi lắm mà? Anh ấy có đạt được mức điểm đó không?”.
“Bọn tớ được cộng điểmnăng khiếu mà. Điểm số sẽ thấp hơn các cậu một chút, Tô Khải đã từng đạt giải,chỉ cần kết quả không quá tồi sẽ không có vấn đề gì”.
“Ừ...”. Lâm Gia Mạt némquả bóng về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194260/quyen-5-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.