Phương Hồi nói trời xuiđất khiến thế nào mà cô đã ở lại.
Hôm đó Trần Tầm đã khiếncô nảy sinh ảo giác, có lẽ là do bề dày lịch sử của Đông Hoa Môn, nó đã tài quamấy đời nhân duyên rồi, thế nên cô cũng cảm thấy mờ ảo. Cô cười và nói rằng lúcđó tự nhiên cô lại nhớ đến lời thoại trong bộ phim Đại thoại Tây du^, giữa nắngchiều, cô tưởng rằng cậu bạn đưa tay về phía cô này sẽ cưỡi mây hồng đến đón cônhư trong phim.
Còn tôi thì nghĩ, đó chỉlà phút rung động đầu đời của họ mà thôi.
Trận đấu ngày hôm đó lớp[1] thắng giòn giã, Trần Tầm đá vào 5 quả, Kiều Nhiên cũng đá vào một quả -nhưng là đưa bóng vào lưới nhà.
Ngoài Kiều Nhiên ra, cáccậu bạn khác đều rất phấn khởi, Tiểu Thảo hãnh diện đi qua trước mặt đám congái lớp [5], tay ôm năm chai nước ngọt Sinkist, nói là phải ăn mừng.
Còn Phương Hồi thì đã hếthứng từ lâu, cô chỉ mong lát nữa được âm thầm đi xe bus về nhà, vì nắng chiềuđã tắt, trời mỗi lúc một tối.
“Cậu sốt ruột rồi phảikhông?”. Trần Tầm bước đến chỗ Phương Hồi nói: “Về nhé!”.
“Ừ... không cần đâu... tớvề với Triệu Diệp cũng được, tiện đường mà”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói.
“Thôi tớ xin kiếu..TriệuDiệp úp người xuống gác baga xe Trần Tầm nói: “Hôm nay tớ không còn đủ sức đâu!về nhà còn phải viết 1.500 chữ nữa chứ, mẹ kiếp!”
“Hả?”. Phương Hồi liềnnhìn cậu ta bằng ánh mắt thắc mắc.
“Thôi ông khai thật rađi!”. Trần Tầm xoa đầu Triệu Diệp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194232/quyen-2-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.