Ông trời không phụ lòngngười, báo tường của lớp [1] giành được gii nhất.
Kết quả vừa công bố, từcô phụ trách khối, cô chủ nhiệm lớp, đến cán bộ lớp, tổ trưởng và bạn bè tronglớp, nhìn thấy Phương Hồi đều cười tươi như hoa.
Sau mấy ngày lạ lẫm, cuốicùng Phương Hồi cũng bắt đầu quen dần với nụ cười của mọi người, buổi sáng đixe đạp đến trường, gặp bạn bè, cô không còn cúi đầu tránh mặt mà đã ngẩng đầulên chào
Người thích nhìn cô nhưvậy nhất là Trần Tầm, với tư cách là bạn học cùng lớp, dĩ nhiên là Phương Hồicũng đã mỉm cười với cậu.
Năm đó trường F chínhthức bắt đầu tiến hành cải cách đội ngũ giáo viên, thế nên trường có thêm khôngít giáo viên mới là nghiên cứu sinh tốt nghiệp các trường sư phạm nổi tiếng.Thầy hiệu trưởng trường F đã tổ chức một buổi gặp gỡ thầy trò toàn trường,trong cuộc họp, thầy đã phát biểu rất hăng say, nói trường F hội tụ sức mạnhcủa năm châu bốn bể, học sinh ngồi dưới cười, nói trường F cũng hội tụ tiếngđịa phương của năm châu bốn bể.
Hồi đó, nói tiếng phổthông chưa trở thành một yêu cầu bắt buộc đối với giáo viên, cũng phải làm bàisát hạch để cho đạt yêu cầu, nhưng cũng chỉ sơ sơ rồi cho qua. Chính vì vậy,mỗi lần bước trên hành lang yên tĩnh trong giờ học, đều nghe thấy các âm điệuvô cùng đặc sắc.
Một hôm tong giờ hóa,thấy Lưu lại bắt đầu bài biểu diễn trước cả lớp.
“Ờ... các em giở sangtrang 27... ờ, câu thứ hai trang 27, ờ, NaCl..
Triệu Diệp ngồi dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194231/quyen-2-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.