“Em có ghét cậu ấy không?”.Nghe đến đây, không kìm được bèn lên tiếng: “Hoặc là thích cậu ấy nên cố tìnhtránh mặt cậu ấy?”.
Phương Hồi liền lắc đầu,cô mân mê hình chú gấu nhỏ trên chiếc cốc của Hoan Hoan, tiếng gõ của móng taylên mặt sứ và giọng nói nhẹ nhàng của cô đã biến thành một giai điệu hoài cổtrong sự thay đổi của không gian và thời gian.
“Không thích cũng khôngghét. Anh có biết không, có một mẫu người luôn tỏa ra ánh hào quang, đứng dướiluồng sáng này chúng ta sẽ cảm thấy ấm áp và dễ chịu, nhưng nếu đứng quá gần,thi chói mắt. Hơn nữa đứng bên cạnh luồng sáng đó, chúng ta sẽ cảm thấy mình uám hơn. Chính vì vậy, so với Trần Tầm rực rỡ ánh hào quang, có lẽ em thích KiềuNhiên hơn”.
Tôi không nói gì, tiếptục lắng nghe. Tuy nhiên, tôi nghĩ, ở độ tuổi đó mọi tình huống đều có thể xảyra. Tư duy chưa đủ chín chắn để bắt cuộc sống phù hợp với logic, chính vì vậymột người nổi bật như Trần Tầm và một người mờ nhạt như Phương Hồi có thể tạora kết tủa hoặc luồng khí nếu thực hiện phản ứng hóa học với nhau.
Xét cho cùng, năm thángtrôi qua, chỉ vì tuổi còn quá trẻ.
Phải mất ba ngày mới hoànthành tờ báo tường cho Tết Trung thu.
Ngày đầu tiên, Hà Sa,Trần Tầm, Kiều Nhiên, Tiểu Thảo đều ở lại giúp. Triệu Diệp cũng lấy lí do đểkhỏi phải đi tập bóng, cậu không biết gì về mấy trò vẽ vời, thấy gì cũng mớimẻ, nên hết sờ cái này, lại mó cái kia. Mấy lần, không làm gãy bút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194230/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.