Đúng là Kiều Nhiên cótình ý gì đó với Phương Hồi.
Nhưng cái gọi là có tìnhý gì đó chỉ là một trong số rất nhiều chuyện ở thời cấp ba của cậu. Hàng ngàycậu còn phải phân công các tổ trực nhật, phải lên phòng giáo vụ lấy bút viếtbảng, phải nhắc nhở bạn bè nhớ mặc đồng phục, cắt tóc mái, trải khăn tài bàntrước khi sao đỏ kiểm tra, ngoài ra còn phải học thuộc bài khóa tong NewConcept English chép vào thứ ba hàng tuần, rồi còn phải làm bài tập, phải đichiếm sân để buổi trưa có chỗ chơi bóng, phải làm trăm thứ việc không tên nhưngvẫn buộc phải làm.
Việc thích Phương Hồi nằmtong số những việc này, nó thường xuyên khiến tới tim, tâm hồn cậu xao động.Nhưng có thể do bẽn lẽn, cũng có thể là do không ý thức được rằng mình có đốithủ nên cậu không thể hiện gì nhiều. Hồi đó học sinh cũng không dám biểu lộtình cảm, sau khi ăn trưa xong, đám con trai con gái thường hỏi nhỏ nhau rằng:“Có phải XX thích OO không?”. Hoặc: “Nghe nói XX và OO yêu nhau rồi”. Nhưngchắc chắn không giống học sinh cấp ba bây giờ, động một tí là anh anh em em,ngồi trong lớp mà dám hôn nhau công khai, lên xe bus thì ôm nhau xoắn xuýt,trên đường về nhà tay trong tay, chẳng ngại ngần gì.
Kiều Nhiên không phát ratín hiệu gì đặc biệt, dĩ nhiên rồi, nếu hồi đó mà cậu ấy phát ra tín hiệu gìđặc biệt thì chắc ngày hôm nay em đã không ngồi đây kể lại chuyện này. Tóm lạilà Kiều Nhiên không thể ngờ rằng cậu đã bỏ lỡ người khiến cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194233/quyen-2-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.