01 Cuối cùng Lý Ánh Kiều vẫn mang theo điện thoại đầy những đoạn “phim mèo” trở về Bắc Kinh. Hậu Hải có con mèo nào biết nhảy breaking không? Cô không biết, nhưng trong điện thoại của cô có một con “mèo” biết nhảy đủ loại điệu nhảy nhỏ uốn éo, khiến người ta máu nóng bừng bừng. Dưới sự năn nỉ ỉ ôi hàng ngày của cô, Du Tân Dương cuối cùng cũng đồng ý làm cho cô một tài khoản ssssssvip. Thế là từ lúc xuống tàu cao tốc, điện thoại của cô đã không được yên tĩnh. Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng thấy Du Tân Dương thiếu kiên nhẫn như vậy. Có lẽ là do yêu xa, có lẽ là do Bắc Kinh có rất nhiều người; tóm lại, Lý Ánh Kiều không xem điện thoại một lát thì tin nhắn chưa đọc ít nhất cũng hơn mười tin. Cô đổi tên WeChat mấy lần, cuối cùng quyết định vẫn dùng tên WeChat của chính anh, bởi vì cô đã biết bí mật này từ miệng Du Hiểu Phàm, đương nhiên cô cũng không vạch trần. Nhìn thấu nhưng không nói toạc ra là một trong số ít đức tính tốt của người trưởng thành. D321: Đang bận à? D321: Đang họp à? D321: Ăn cơm chưa? D321: Sao không trả lời. Giữa đó xen lẫn một biểu tượng cảm xúc đầu chó “đánh đập bọ hung” và một đường link bài viết công khai về “Yêu xa rốt cuộc nên yêu như thế nào”. D321: … D321: Lý Ánh Kiều, 1+1 bằng? Trả lời. D321: 3 D321: 2 D321: 1 D321: Okay, điện thoại em bị rơi rồi. D321: …? Rơi thật à? Cuối cùng là một biểu tượng cảm xúc con mèo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223283/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.