“Ồ? Cấp ba đã thầm yêu anh rồi à, Lý Ánh Kiều.”
Giọng người đàn ông trong điện thoại có chút lười biếng, lại có vài phần khiêu khích và khẳng định đầy ẩn ý.
Lý Ánh Kiều nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, muốn châm chọc lại rằng, chẳng lẽ anh không phải sao? Chưa chắc anh đã không thầm yêu em từ hồi tiểu học. Nhưng cuối cùng cô không nói gì, chỉ không nhịn được cười: “Tùy anh vậy.”
Anh bỗng nhiên nghiêm túc: “Nói ‘tùy anh vậy’ là sao?”
Cô cười nói: “Tùy anh muốn tưởng tượng thế nào. Anh cứ nói với Cao Điển là từ lúc chúng ta mới lọt lòng em đã thầm yêu cái nhau thai của anh, em cũng sẽ không phản bác đâu.”
“Em bị thần kinh à.” Anh bật cười thành tiếng.
Du Tân Dương tựa lưng vào cửa xe phía sau, một tay đút vào túi quần, lặng lẽ nhìn ánh trăng vàng ấm áp lơ lửng trên đầu, từ đây về sau, trăng tròn hay khuyết dường như cũng không còn quá quan trọng nữa.
Cô chấp nhận hết, ở xa như vậy dù sao anh cũng không đánh được, cũng không hôn được. Qua điện thoại, cô cười một tiếng thiếu đòn, không kiêng dè bảo: “Làm gì, Du meo meo, chẳng lẽ không phải sao? Này, anh không nhớ em à? Có phải nhớ em đến mức ngủ không được không?”
Lông mày Du Tân Dương khẽ nhếch lên, nói: “Buổi tối ngủ không có ai đạp chăn anh, anh ngủ ngon không thể tả.”
“Thật không?” Cô nghi ngờ.
“Thật đấy, em khó chiều từ nhỏ đến lớn, em không biết sao?”
Thái độ của Du Tân Dương là “nước trong nước đục” nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223284/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.